Nhiều công trình gắn mác "tân cổ điển" tại Việt Nam mắc chung một lỗi: cố nhồi nhét càng nhiều hoạ tiết phào chỉ, cột trụ, phù điêu càng tốt — với niềm tin rằng chi tiết đồng nghĩa với sang trọng.
Tỉ lệ quan trọng hơn số lượng chi tiết
Kiến trúc cổ điển nguyên bản đặt tỉ lệ — giữa chiều cao và chiều rộng cột, giữa khoảng trống và mảng đặc — làm gốc. Chi tiết trang trí chỉ là lớp hoàn thiện cuối cùng, không phải yếu tố quyết định vẻ đẹp. Sao chép chi tiết mà bỏ qua tỉ lệ tạo ra những công trình trông "gồng" thay vì sang.
Chọn lọc điểm nhấn thay vì phủ đều
Cách tiếp cận của chúng tôi là chỉ giữ lại 3-4 điểm nhấn tân cổ điển thực sự có giá trị — thường là khu vực sảnh chính, cầu thang, hoặc mặt tiền — và để phần còn lại của công trình đơn giản hơn để tôn những điểm nhấn đó lên, thay vì dàn đều chi tiết trên toàn bộ mặt đứng.
Vật liệu quyết định độ bền hình ảnh
Phào chỉ thạch cao ngoài trời xuống cấp nhanh dưới mưa nắng miền nhiệt đới. Chúng tôi ưu tiên đá tự nhiên, bê tông đúc sẵn hoặc GRC cho các chi tiết ngoại thất — chi phí cao hơn ban đầu nhưng giữ được đường nét sắc nét sau nhiều năm, không bị rêu mốc hay bong tróc.
Một công trình tân cổ điển đẹp không phải vì nó có bao nhiêu chi tiết, mà vì mỗi chi tiết còn lại đều có lý do để tồn tại.
Tiết chế trong tân cổ điển không có nghĩa là làm nó bớt sang trọng — ngược lại, đó là cách duy nhất để phong cách này không biến thành một bản sao rẻ tiền của chính nó sau vài năm.